Có một điều thú vị mà chắc hẳn ai trong chúng ta cũng từng trải qua: bạn lục lại kho phim của mình, bấm play một bộ phim cũ đã xem không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn ngồi xem đến hết. Và kỳ lạ thay, ở lần xem thứ năm, thứ mười ấy, bạn vẫn thấy trái tim mình rung động, thậm chí còn phát hiện ra những lớp nghĩa mới mà trước đây mình chưa từng thấy. Với tôi, đó chính là dấu hiệu của một bộ phim tình cảm hay thực sự – những tác phẩm không bao giờ cũ, luôn có điều gì đó để nói với ta, bất kể ta đang ở độ tuổi hay giai đoạn nào của cuộc đời.
Tôi gọi những bộ phim ấy là “người bạn tâm giao của thời gian”. Chúng giống như một chiếc rương ký ức, mỗi lần mở ra, bạn không chỉ nhìn thấy câu chuyện trên màn ảnh, mà còn nhìn thấy chính mình của ngày hôm qua. Có phải bạn cũng từng như thế? Xem đi xem lại một cảnh quen thuộc, nhưng nước mắt vẫn cứ rơi, nụ cười vẫn cứ nở, như thể đó là lần đầu tiên.
Lấy ví dụ như “Before Sunset” (Trước hoàng hôn). Lần đầu xem, tôi còn là sinh viên, chỉ thấy đây là cuộc gặp gỡ tình cờ đầy tiếc nuối của hai người yêu cũ. Nhưng đến khi xem lại ở tuổi 30, tôi mới thực sự thấm thía cái chất chứa trong từng lời thoại. Sự ngập ngừng, ánh mắt tiếc nuối, và cả khoảnh khắc Jesse ngồi lại trong căn hộ của Celine, nghe cô hát bài waltz… Lần nào xem đến đây, tim tôi cũng thắt lại. Bởi giờ đây tôi hiểu, “đúng người, sai thời điểm” là nỗi đau tinh tế và dai dẳng thế nào. Bộ phim này lớn lên cùng tôi, và mỗi lần xem lại, nó lại kể một câu chuyện khác.

Rồi đến “Titanic” – bộ phim mà tôi dám chắc ai cũng đã xem ít nhất một lần. Nhưng bạn có bao giờ thử xem lại nó sau nhiều năm không? Tôi đã làm vậy. Và điều khiến tôi rung động mạnh nhất không còn là cảnh tàu chìm hay cái chết của Jack, mà là chi tiết những bức ảnh trên chiếc tủ đầu giường của Rose già. Bà đã sống một cuộc đời trọn vẹn như lời hứa: cưỡi ngựa, đi máy bay, đi săn, có một gia đình… Sự hy sinh của Jack không phải là bi kịch, mà là món quà để Rose được sống. Mỗi lần xem lại, tôi lại thấy tràn ngập một cảm giác biết ơn và trân trọng sâu sắc, thay vì chỉ là nỗi buồn.
Đôi khi, sự rung động lại đến từ những bộ phim châu Á với những tình tiết quen thuộc mà sâu sắc. “In the Mood for Love” (Tâm trạng khi yêu) của đạo diễn Vương Gia Vệ là một kiệt tác như thế. Lần đầu xem, tôi bị choáng ngợp bởi hình ảnh đẹp như tranh và nhạc nền da diết. Nhưng những lần sau, tôi mới thực sự cảm nhận được sự dồn nén và kìm hãm trong tình cảm của hai nhân vật. Cái cách họ soạn văn báo cùng nhau, cùng ăn mì trong căn hộ nhỏ, rồi lại đường ai nấy đi… Tất cả tạo nên một nỗi buồn man mác, ám ảnh khôn nguôi. Nó khiến ta day dứt về những cơ hội đã bỏ lỡ, về những lời nói không bao giờ được thốt ra.
Vậy, điều gì khiến những bộ phim tình cảm hay ấy xem lại vẫn thấy mới mẻ? Theo tôi, nó nằm ở ba yếu tố:
- Tính chân thực của nhân vật: Họ không hoàn hảo, họ có mâu thuẫn, yếu đuối và những lựa chọn sai lầm. Chính điều đó khiến ta thấy mình trong họ, và mỗi lần xem lại, ta lại đồng cảm với một khía cạnh khác trong con người họ.
- Chiều sâu của chủ đề: Những bộ phim kinh điển không chỉ nói về tình yêu đôi lứa, mà còn về thời gian, về sự mất mát, về ước mơ và sự trưởng thành. Khi ta thay đổi, góc nhìn của ta về bộ phim cũng thay đổi.
- Những chi tiết tinh tế: Đó có thể là một cái nhìn, một cử chỉ, một bài hát. Những lần xem đầu, ta dễ bỏ qua chúng. Nhưng càng về sau, những chi tiết nhỏ ấy lại càng có sức nặng, càng khiến ta suy ngẫm.
Có lẽ, cái hay của việc xem lại những bộ phim tình cảm hay chính là cuộc đối thoại với chính mình ngày hôm qua. Nó như một thước đo xem trái tim ta đã thay đổi ra sao, đã cứng rắn hơn hay mềm yếu đi, đã hiểu đời hơn hay vẫn giữ nguyên sự lãng mạn thuở ban đầu.
Vậy nên, đừng ngần ngại bấm play lại một bộ phim cũ mà bạn yêu thích. Biết đâu, trong lần xem ấy, bạn sẽ tìm thấy một cảm xúc đã lãng quên, hoặc một góc nhìn mới mẻ về tình yêu và cuộc sống. Còn bạn, bộ phim nào là “người bạn cũ” mà bạn có thể xem đi xem lại mà không thấy chán? Hãy chia sẻ với tôi nhé!kusex
